Nguyễn Trần Bạt – “Tổng tư lệnh” của những điều khác biệt

Nguyễn Trần Bạt – “Tổng tư lệnh” của những điều khác biệt
 

(Lanhdao.net) – Cầu đường, triết học và luật, những khúc nối có vẻ thiếu đồng điệu nhưng lại là những tổ hợp đồng điệu trong con người ông Nguyễn Trần Bạt – một vị tổng giám đốc đam mê quan sát cuộc sống. Chẳng ai ngờ cái thứ đam mê lạ lùng ấy, một ngày kia đã biến ông trở thành một trong những doanh nhân thành đạt bậc nhất Việt Nam.

Nguyễn Trần Bạt – Tổng giám đốc công ty tư vấn đầu tư
InvestConsult Group. Ảnh do nhân vật cung cấp

Phiên dịch sự khác biệt

Vài nét về ông Nguyễn Trần Bạt:

Sinh năm 1946, tại Hưng Nguyên, Nghệ An

Năm 10 tuổi, ông cùng cha ra Hà Nội sinh sống.

Trong khoảng thời gian tham gia quân đội, từ 1963 đến 1975, có xuất ngũ theo học trường Đại học Xây dựng Hà Nội. Tốt nghiệp (1973), ông tiếp tục phục vụ quân đội cho đến khi giải phóng miền Nam.

Sau giải phóng, ông công tác tại Bộ Giao thông Vận tải (1976-1984) rồi Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường (1985-1988).

Năm 1989, ông thành lập công ty Tư vấn và chuyển giao công nghệ InvestConsult Group và làm Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc công ty cho đến nay.

Năm 1995, ông tốt nhiệp khoa Luật trường Đại học Tổng Hợp Hà Nội. Hiện nay, ông là Phó Chủ tịch Hội Sở hữu Trí tuệ Việt Nam, thành viên của Hội Luật gia Việt nam, Hiệp hội Luật sư Sáng chế Châu Á (APAA) và Hiệp hội Nhãn hàng Quốc tế (INTA).

Trong một buổi giao lưu với sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân, ông Nguyễn Trần Bạt – Tổng giám đốc công ty tư vấn đầu tư InvestConsult Group đã tâm sự thế này: “Cái đáng giá nhất trong cuộc đời của tôi không phải là tạo ra một công ty mà là tạo ra được một nghề mới ở Việt Nam. Đó là nghề tư vấn đầu tư và phát triển các quan hệ thương mại”.

Cũng giống như Jeff Beros – ông chủ của Amazon.com, người mở đường cho cả một ngành thương mại điện tử đang bùng nổ khắp thế giới – câu nói hàm chứa nhiều sự tự hào này chính là bí quyết thành công của Nguyễn Trần Bạt: nhìn thấy và có khả năng hiện thực hoá điều nhiều người không thể.

Vốn là một kỹ sư cầu đường nhưng ông lại ham mê triết học và quan sát cuộc đời. Cuối những năm 70 của thế kỷ XX, để tâm xem xét những biến động của tình hình quốc tế, ông đi đến một nhận định rằng “Việt Nam chắc chắn là phải có đổi mới”. Ông cho rằng khi thực hiện đổi mới, mở cửa sẽ có hai cộng đồng người gặp nhau: “người phương Tây không hiểu gì về Việt Nam và người Việt Nam chẳng hiểu gì về phương Tây”. Khi hai cộng đồng ấy mở cửa nhìn nhau và đều “ngọng” trong việc diễn đạt các nguyện vọng của mình, họ cần phải có một kẻ phiên dịch.

“Tôi lập công ty này với ý đồ trở thành kẻ phiên dịch sớm nhất cho sự khác biệt giữa hai hệ thống kinh tế, hai hệ thống chính trị và hai mức độ phát triển”, ông kết luận việc mình nhìn ra thị trường của một ngành kinh doanh hoàn toàn mới mẻ ở Việt Nam trong thời điểm ấy, một cách đầy triết lý như thế.

Được manh nha từ năm 1987 – khi ông còn công tác ở Bộ Khoa học Công nghệ, công ty của ông được chính thức thành lập năm 1989. Và hai năm sau, với chủ trương phát triển nền kinh tế nhiều thành phần của Chính phủ, ông quyết định đưa công ty của mình thành công ty tư nhân.

“Khi mới thành lập công ty, có người cho tôi là thằng khùng nhưng tôi phớt lờ. Tôi có cái để bán và rất nhiều người mua thì tại sao lại không làm – đó là trí khôn. Tôi khai thác những hiểu biết để cảnh báo rủi ra và biến chúng thành dự báo”. Ông cắt nghĩa ngắn gọn con đường mình đã và đang đi.

Từ khởi đầu với vỏn vẹn 3 người, đến nay, công ty của ông đã có hơn 300 nhân viên với các văn phòng đại diện ở thành Hà Nội, Cần Thơ và Thành phố Hồ Chí Minh. Đến giờ công ty của ông đã trở thành một địa chỉ tư vấn tin cậy của không chỉ các công ty trong nước mà còn của các tập đoàn có tên tuổi trên thế giới như Coca-Cola, IBM, Nec, CitiBank hay Deawoo…

Khi kẻ “ngẩn ngơ” trở thành “tổng tư lệnh”

Khi được hỏi “thế nào là một CEO?”, ông đã không ngần ngại dùng một phép so sánh, mà đối trọng là nhà độc tài quân sự người Pháp Napoléon Bonaparte. Ông nói: “Tất cả các chủ tịch hay giám đốc của các tập đoàn kinh tế lớn (CEO) cần phải có những phẩm chất như Napoleon… Trong thời đại của chúng ta, CEO chính là những người chỉ huy, phụ trách các dự án kinh tế. Vì thế, họ phải có phẩm chất của một viên tướng. Mà chất lượng của một viên tướng là phải biết kết thúc hay nhất một trận đánh.

Tự nhận mình là “một kẻ ngẩn ngơ, dại dột trong cuộc sống hàng ngày”, nhưng trong kinh doanh, ông tự tin cho rằng mình là một CEO – một viên tướng, một tổng tư lệnh thực thụ. Bởi, ông có cách “điều binh” đặc biệt.

“Tôi không thuộc những người sử dụng lao động một cách tầm thường. Cho nên, nếu hỏi kinh nghiệm (sử dụng và đào tạo lao động) của tôi thì tôi sẽ nói kinh nghiệm của tôi không phổ biến trong xã hội. Tôi không làm gì cả”, ông nói. “Nếu linh cảm mách bảo tôi rằng người này có giá, tôi sẽ nhận vào làm ngay”.

Thứ “linh cảm” mà ông nói đến xuất phát từ việc “đo độ nhạy tinh thần” và “độ cao thượng trong đời sống tinh thần” khi ông tuyển dụng nhân viên. Theo ông, độ nhạy bén cộng với sự cao thượng sẽ tạo ra “khả năng không thể dự báo được về sự phát triển”.

“Tôi còn một cái khác nữa là những người tôi cần đào tạo, không bao giờ tôi chiều ngay từ đầu cả. Có những kẻ tôi dấu kín. Và 5 năm sau, tôi bỗng đưa lên từ một nhân viên thông thường thành một giám đốc công ty”.

Vị “tổng tư lệnh” 61 tuổi giải thích: “Thực phẩm của thiên tài là tự do. Mà điểm mấu chốt của tự do là quên đi sự lệ thuộc của mình vào lời khen, tiếng chê của người khác”.

Với quan niệm ấy, ông “khuyến khích sự sáng tạo, khuyến khích tự do đối với nhân viên của mình. Tự do đến làm việc cho tôi, nếu anh cảm thấy tự tin và tự do dời công ty của tôi nếu anh cảm thấy bất hạnh, anh cảm thấy không hạnh phúc”. “Tôi không giữ họ khi họ có đủ tài năng để có thể tìm kiếm những chân trời rộng hơn tôi. Tôi trân trọng điều ấy”.

Kết quả của phương pháp lựa chọn nhân sự có vẻ thiên về cảm tính ấy là một đội ngũ nhân viên rất chất lượng và chuyên nghiệp. Ông tự hào cho biết: “Người của tôi rất có uy tín trên thị trường lao động Việt Nam“. Tổng giám đốc Ngân hàng ANZ hiện nay đã từng là trợ lý của ông. Khoảng hơn 70 công ty làm dịch vụ tư vấn hiện nay có người đứng đầu là những người từng có thời gian công tác trong công ty ông. Và không ít các luật sư sau khi thôi làm ở công ty ông, họ được nhận công việc tại những công ty luật danh tiếng thế giới như Baker & McKenzie hay White & Case…

Ông tâm niệm: một CEO, một vị tướng – linh hồn trong sự phát triển của một tập đoàn – là người “phải biết rõ mình đang làm gì, mình có mục tiêu gì, mình thực hiện mục tiêu đó bằng gì, vào lúc nào, trên quy mô nào và bao giờ chấm dứt”.

Ông nói: “Tôi luôn nghĩ rằng tôi không phải là một ông chủ. Tôi là tư lệnh của một dự án kinh tế. Tôi luôn trả lương cho cán bộ của mình rất cao. Vì cho rằng mình phải chia phần chiến lợi phẩm mình kiếm được cho các “binh sĩ”. Với quan niệm như thế, tôi là một CEO bền vững”.

Phẩm hạnh – triết lý thành công

“Làm gì có doanh nhân, làm gì có nhà chính trị. Đó chỉ là những trạng thái khác nhau của cuộc đời… Và điều quán xuyến hợp lý những trạng thái khác nhau đó của cuộc đời là đạo đức”, người đàn ông có thói quen tự cười mình này nhìn nhận về cuộc sống.

Đối với ông, đạo đức, sự lương thiện hay phẩm hạnh, không chỉ là nền tảng của một cuộc sống tốt đẹp mà còn là bản lề của sự thành công: dù bạn có là một người bình thường, một nhân viên hay một doanh nhân.

“Nếu không bắt đầu từ sự lương thiện thì con người sẽ chẳng làm được gì. Phải biết yêu thương con người. Chẳng hạn tôi bắt đầu kinh doanh là vì yêu con tôi. Các quy luật tinh thần sẽ mách bảo bạn cần phải làm gì rồi các bạn sẽ tự tìm thấy sự thành đạt thích hợp cho mình”, ông tâm sự.

Cách đây hơn 20 chục năm, khi ấy ông vẫn là một cán bộ làm việc trong biên chế nhà nước, cô con gái đầu lòng của ông mắc bệnh hiểm nghèo. Bỏ nghiệp nghiên cứu, ông sang làm kỹ sư xây dựng với mong muốn duy nhất: có đủ tiền để chữa bệnh cho con. Năm 1985, ông mất cô bé vì không thể kiếm đủ 30.000 USD – phí tổn cần thiết cho một ca phẫu thuật thay tủy. Cảm giác bất lực của một người cha khi ấy đã thôi thúc ông tìm cách bảo vệ gia đình trước khi những điều tương tự có thể xảy ra. “Tôi nghĩ rằng cần phải lao động, cần phải sáng tạo, không thể trông đợi vào những kinh nghiệm mà mình đã có cho đến lúc ấy. Cho nên tôi tạo ra nghề này”.

Lương thiện cũng là tiêu chuẩn đầu tiên của một nhân viên dưới quyền ông phải đạt được. Đối với một người coi “tâm hồn” – nguồn sức mạnh vô hình có thể làm nở mọi thứ – là “vốn liếng quý giá nhất của con người” như ông, thì thiếu lương thiện đồng nghĩa với việc tự loại mình ra khỏi sự phát triển.

Ông cho hay: “Tôi không khắt khe về chuyên môn, nhưng tôi cực kỳ khắt khe về sự lương thiện. Nếu một người nào đã trót không lương thiện thì không qua mặt tôi được. Tôi không bao giờ tiếp nhận người không lương thiện, nếu cấp dưới của tôi có nhầm lẫn thì tôi cũng tìm cách loại bỏ. Lương thiện là phẩm chất quan trọng nhất để tôi chọn hay không chọn một cán bộ. Nếu có một người được việc nhưng không lương thiện thì người đó cũng sẽ không phát triển, không đi xa được”.

“Tôi không tự mãn rằng tôi có khả năng biết mọi thứ, nhưng trong những thứ tôi biết được thì đạo lý của sự đúng đắn là yếu tố khống chế toàn bộ hoạt động của tôi”.

Thế nên, đừng nóng vội, “hãy kiên nhẫn giữ gìn phẩm hạnh của bản thân… để chờ đợi cuộc sống tốt hơn. Chúng ta đừng làm xấu xí mình vì các thúc bách của đời sống, để đến khi cuộc sống tốt hơn thì chúng ta lại trở thành kẻ ngoài rìa”.

Đó là triết lý sống của ông. Trước giờ vẫn vậy và sau này vẫn thế.

Ngô Chuyên

Advertisements

Tân đệ nhất phu nhân Nhật Bản: Trợ thủ số 1 của chồng

Tân đệ nhất phu nhân Nhật Bản: Trợ thủ số 1 của chồng
 

Tại Nhật Bản, đảng cầm quyền Dân chủ Tự do (LDP) đang dần lấy lại uy tín. Nhiều người tin rằng, người mang đến kết quả tích cực này không hẳn là Thủ tướng Yasuo Fukuda, mà là đệ nhất phu nhân mới của xứ Phù tang, bà Kiyoko Fukuda.

Hình ảnh đẹp của bà Kiyoko Fukuda (trái) khi tiếp phu nhân Tổng thống Mỹ Laura Bush đến thăm Nhật năm 2002. Khi đó bà Kiyoko đang là phu nhân của Chánh văn phòng nội các Yasuo Fukuda.

Cá tính cuốn hút

Những người gần gũi bà thì cho biết “bà là người rất vui vẻ và thân thiện”. Còn ấn tượng bà để lại cho những đồng nghiệp của chồng – các đảng viên LDP, lại là sự chu đáo và rộng lượng.

Một một đảng viên LDP kể: “Bà ấy là một phụ nữ chu đáo và rộng lượng. Có khi, trong những buổi chất vấn chính trị, bà ấy chuẩn bị cả đồ ăn và rượu cho đám phóng viên. Trái với vẻ ngoài ít nói, kém tươi tắn và những bài phát biểu thiếu hấp dẫn của Thủ tướng, bà là người biết cách tạo ra một không khí trò chuyện sôi nổi. Khiếu hài hước khiến bà hấp dẫn hơn chồng mình hàng chục lần”.

“Nhớ lại lần đầu tiên khi Yasuo vận động bầu cử, năm 1990, ông ấy rất miễn cưỡng khi phải đứng trước đám đông ủng hộ đang tập trung trước cửa văn phòng ông ấy”, Ichiji Totsuka – nguyên giám sát khu vực Gunma của LDP nhớ lại. “Bà Kiyoko nói với chồng: “Mọi người đang đợi mình đấy. Mình phải đáp lại sự trông đợi của họ”. Bà ấy là một chính trị gia từ trong máu”.

Thực tế, bà Kiyoko là cháu của nguyên Bộ trưởng Tài chính Yukio Sakurauchi. Cũng chính vì cá tính hấp dẫn ấy mà bố chồng bà – cựu Thủ tướng Takeo Fukuda – đã “chấm” bà cho cậu con trai cả của mình.

Một đảng viên khác của LDP kể: “Khi còn là sinh viên, bà ấy muốn trở thành một tiếp viên hàng không. Bà thường đến chơi nhà Fukuda. Bố ông Yasuo mến bà đến độ dạm hỏi liệu bà có bằng lòng kết hôn với ông Yasuo không. Có lẽ, từ lúc đó, ông Takeo đã nhìn ra khả năng làm vợ một chính trị gia trong bà”.

Sự sắc sảo trong cách xử trí các tình huống của bà ngày càng được củng cố sau hơn 35 năm tổ chức các buổi trà đạo. “Vào thời điểm ông Abe tuyên bố từ chức, bà ấy đang điều khiển một buổi tiệc trà”, Soko Sakurai – giáo viên trà đạo của bà kể. “Với vị trí của chồng mình vào thời điểm ấy, bạn hẳn có ý nghĩ rằng bà ấy sẽ mất tập trung. Tuy vậy, bà ấy không hề gây ra một sự ồn ào nào. Hoàn toàn tập trung vào buổi tiệc”.

Hai lần mỗi tháng, bà mời các vị khách nước ngoài đến nhà thưởng trà. Đứng ra điều khiển buổi tiệc, bà giảng giải và hướng dẫn các vị khách uống trà bằng một thứ tiếng Anh rất trôi chảy.

Giỏi việc nước

Có một chuyện mà ít người biết, đó là cách đây 5 năm, bà Kiyoko đã giúp chồng giải quyết những “bế tắc” ngoại giao.

Một đảng viên LDP kể lại: “Năm 2002, khi tổng thống George W. Bush và phu nhân Laura sang thăm Nhật Bản, thời kỳ ông Koizumi còn tại vị, nhà hàng Gonpachi ngụ tại Nishi-Azabu đã được chọn làm nơi tổ chức bữa tối. Người đưa ra quyết định này chính là bà Kiyoko. Lúc đó, ông Fukuda đang là Chánh văn phòng Nội các. Ông đã hỏi vợ mình xem đâu có thể là chỗ thích hợp để ông Koizumi mời ông Bush ăn tối. Sau khi xem xét ít nhất 10 địa điểm khắp Tokyo, bà Kiyoko đã chọn địa điểm này”.

Vào thời điểm ấy, Nhật Bản không có đệ nhất phu nhân vì Thủ tướng Koizumi độc thân. Để “cứu thua” cho Thủ tướng, bà đứng ra đảm nhận công việc của đệ nhất phu nhân. Đến tận bây giờ hình ảnh một phụ nữ cười nói duyên dáng, tự tin đi bên cạnh đệ nhất phu nhân Mỹ trong bộ Kimono truyền thống vẫn làm mát lòng người dân xứ sở anh đào.

Tại Takasaki – quê ông Fukuda, người ta gọi bà là “trợ thủ số 1” của chồng. Những lúc ông bận, chính bà đứng ra giúp ông tiếp xúc với cử tri.

Đồng nghiệp của ông Yasuo kể: “Bà thường đến thăm viếng, hỏi han những người ủng hộ thay chồng vì ông quá bận bịu. Bà hỏi từng người liệu họ có vấn đề gì đang lo lắng và sau đó bà về nói chuyện với chồng”.

Đảm việc nhà

Vừa giúp đỡ ủng hộ sự nghiệp chính trị của chồng, bà vừa chăm sóc chu đáo cho hai cậu con trai và một cô con gái.

Mikiko Iizuka – một đảng viên lão thành của LDP – nhớ lại: “Bà Kiyoko không thuê vú em dù việc giúp chồng và nuôi nấng con cái có bận rộn, vất vả đến đâu đi nữa. Lúc đầu, vì lo lắng, tôi đã bảo cháu dâu của mình đến giúp bà ấy chăm sóc mấy đứa nhỏ, giúp đỡ một chút khi bà ấy quá bận bịu với các chiến dịch tranh cử của chồng. Nhưng mấy đứa trẻ, thời điểm đó vẫn còn rất bé, đã nói với cháu dâu tôi rằng: “Chúng cháu đã hứa với mẹ sẽ không gây phiền hà gì”. Qua đó, tôi mới thấy, bà ấy đã nuôi dạy mấy đứa trẻ cẩn thận và nghiêm khắc đến mức nào”.

Giờ thì cậu cả Tasuo đã 40 tuổi và đang làm thư ký cho bố.

Ngoài chăm sóc con cái, bà cũng tham gia điều hành công ty xuất nhập dầu lửa của gia đình chồng.

Bà Kiyoko còn được coi là “sếp trùm” của Yuyu-kai – một tổ chức tập hợp bà vợ của các chính trị gia. Một thành viên của hội cho biết: “Nguyên đệ nhất phu nhân Akie Abe là Chủ tịch, nhưng người đứng ra tổ chức và quán xuyến các buổi gặp mặt của hội lại là bà Kiyoko”. Tại đây, nhiều bà vợ của các chính trị gia trẻ tìm được ở bà những lời khuyên thiết thực dù trong chuyện gia đình hay các vấn đề chính trị.

Dễ mến, thông minh, giỏi giao tiếp, biết cách quán xuyến công việc. Với tất cả những phẩm chất ấy, vị đệ nhất phu nhân mới của Nhật Bản sẽ giúp người dân nước này xóa đi cảm giác tiếc nuối khi phải chia tay bà Akie Abe – vị cựu đệ nhất phu nhân trẻ trung của cựu Thủ tướng Shinzo Abe.

Phong
tổng hợp

Hà Tinh – Phu nhân quyền lực của Singapore

Hà Tinh – Phu nhân quyền lực của Singapore
 

(Lanhdao.net) – Là một trong những phụ nữ quyền lực nhất thế giới năm 2007, bà được rất nhiều người xưng tụng. Giới kinh doanh không mấy xa lạ với cái tên Hà Tinh (Ho Ching). Bà là Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm Giám đốc điều hành Tập đoàn Temasek Holdings. Thế nhưng, bà còn có một danh phận khác rất đặc biệt: Phu nhân của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long.

Thủ tướng Lý Hiển Long và phu nhân Hà Tinh.

Khởi nghiệp từ Bộ Quốc phòng

Là người đã hai lần xuất hiện trong danh sách 50 phụ nữ quyền lực nhất giới doanh nhân, doanh nghiệp mà bà phụ trách được coi là một trong những “huyền thoại” của quốc đảo Singapore chuyên đầu tư vào những dự án lớn của chính phủ.

Nhắc đến cuộc hôn nhân của hai người năm 1985, có thể nói thời điểm đó Hà Tinh có phần nhỉnh hơn chồng. Nói vậy là bởi, trong khi bà đã có một vị trí tại Bộ Quốc phòng Singapore thì ông Lý Hiển Long mới chỉ là một quân nhân vừa xuất ngũ, chưa có công việc và cũng chưa biết sẽ đi theo hướng nào.

Tuy nhiên, ông Lý lúc đó lại là một quân nhân xuất ngũ đáng chú ý nhất với xuất thân của mình, con trai nhà lãnh đạo Lý Quang Diệu.

Sau khi kết hôn, đường công danh của bà phất lên mạnh mẽ. Tốt nghiệp Đại học Havard năm 1982 về chuyên ngành điện tử viễn thông, bà được Bộ Quốc phòng tuyển làm chuyên viên kỹ thuật. Sau khi kết hôn một thời gian, năm 1987 bà được bổ nhiệm làm CEO công ty kĩ thuật Singapore, một công ty trực thuộc công ty cổ phần đầu tư Temasek Holdings.

Sau 5 năm làm quản lý, bà được cấp trên và đồng sự ghi nhận thành công và trở thành thành viên hội đồng quản trị Temasek Holdings, một nhân vật chủ chốt về quản lý thông tin.

Báo giới Singapore rất quan tâm về việc khi ông Lý trở thành Bộ trưởng Tài chính rồi Thủ tướng chính phủ, trực tiếp điều hành quản lý vĩ mô Temasek Holdings sẽ tác động có lợi cho công việc làm ăn của vợ mình. Nhưng Hà Tinh đã vui vẻ giải đáp những thắc mắc đó bằng việc công bố quy ước của hai vợ chồng bà: “Về nhà chỉ nói chuyện gia đình, đến công sở chỉ nói chuyện công sở”.

Hà Tinh là một nữ sinh có bề dày thành tích học tập khá rực rỡ, nhiều năm liền là học sinh ưu tú và là một nữ kỳ thủ có tiếng thời ở các giải trung học Singapore. Về mặt này có thể nói bà đã tìm được tiếng nói chung với người chồng tài năng của mình. Tốt nghiệp loại ưu đại học Singapore chuyên ngành điện tử, bà đã nỗ lực xin học bổng tiếp tục hoàn thành chương trình thạc sỹ chuyên ngành điện tử viễn thông tại đại học Standford.

Người vợ hai điềm đạm

Hà Tinh là người vợ thứ hai của Lý Hiển Long. Người vợ sinh trưởng tại Malaysia trước đây của Lý Hiển Long, qua đời năm 1982, hai tuần sau khi sinh đứa con thứ hai.

Năm 1985, ông kết hôn với Hà Tinh. Họ có một con gái và hai con trai (kể cả cô con gái và cậu con trai của ngưòi vợ trước).

Là một người trong ngành kỹ thuật nhưng Hà Tinh rất duyên dáng và nữ tính. Bà thường xuyên xuất hiện trước báo giới với nụ cười tươi tắn và phục trang Hoa kiều. Kiệm lời và càng hiếm khi kể về gia đình, bà càng trở thành mục tiêu săn đuổi của báo giới.

Nói về thân phận phu nhân thủ tướng, bà đã từng chua xót coi đó là một con dao hai lưỡi. Một mặt, đó là lợi thế không thể phủ nhận trong công việc nhưng đó cũng là một gánh nặng một danh hiệu có thể phủ nhận sạch trơn những cố gắng nỗ lực của bà trong kinh doanh. “Tôi rất sợ thất bại, sẽ mất rất nhiều tiền và còn gây phiền nhiễu cho ông ấy” – bà tâm sự.

Đều là những người bận rộn, thời gian họ trao đổi qua mạng hay điện thoại còn nhiều hơn tiếp xúc trực tiếp. Có chung rất nhiều sở thích với chồng song đến nay sở thích mà hai người cùng hay nhắc đến là “tranh luận”. Bà cho biết: “Có rất nhiều vấn đề chúng tôi không thể đi đến thống nhất ngay, phải tranh luận thôi. Đôi khi tôi thiếu lý lẽ và ngược lại. Nhưng tôi không cần nói to như ông ấy”.

Một điều đặc biệt khiến Hà Tinh t hào về chồng không phải là chức vụ thủ tướng mà là chiều cao đầy ấn tượng của ông. Năm 1992, ông Lý Hiển Long được chẩn đoán mắc bệnh ung thư bạch cầu (lymphoma) và phải trải qua ba tháng hoá trị liệu. Suốt trong thời gian này, ngoại diện của Lý Hiển Long sa sút thảm hại. Hồ Tinh đã luôn động viên chồng và gọi ông là “người khổng lồ vượt lên”.

Mỹ Trang
tổng hợp

Yasuo Fukuda – Thủ tướng “bồ câu”

Yasuo Fukuda – Thủ tướng “bồ câu”
 

(Lanhdao.net) – Ông Shinzo Abe đã từng là vị Thủ tướng trẻ nhất của Nhật sau Thế chiến thứ II. Sau khi ông từ chức, thay thế ông sẽ là vị Thủ tướng già nhất nước Nhật kể từ năm 1991. Không chỉ chênh lệch về tuổi tác, ông Yasuo Fukuda còn có rất nhiều điểm khác so với người tiền nhiệm không may mắn của mình.

Tân Thủ tướng Nhật Bản Yasuo Fukuda. Ảnh: Reuters


Con trai Thủ tướng lại làm Thủ tướng

Ông Yasuo Fukuda sinh ngày 16/7/1936, là con trai cả của ông Takeo Fukuda, Thủ tướng thứ 67 của Nhật Bản. Sinh ra tại Takasaki, Gunma, ông học trung học tại trường Azabu và tốt nghiệp Đại học tổng hợp Waseda chuyên ngành khoa học chính trị và kinh tế học năm 1959.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ông vào làm tại một công ty dầu mỏ. Suốt 17 năm sau đó, ông gần như không dính dáng đến chính trị mà chăm chỉ làm việc để dần dần thăng tiến như một “người làm công ăn lương” điển hình ở Nhật Bản.

Nhưng khi cha ông là Takeo Fukuda làm Thủ tướng từ năm 1976 đến 1978, Yasuo trở về bên cha làm thư ký cho ông.

Sự nghiệp chính trị độc lập của ông bắt đầu vào năm 1990 khi ông ứng cử vào Hạ viện năm và trúng cử. Ông được bầu làm Phó Chủ tịch đảng Dân chủ tự do LDP năm 1997 và trở thành Chánh văn phòng nội các cho Thủ tướng Yoshiro Mori tháng 10/2000.

Ông rời khỏi chức vụ này ngày 7/5/2004 sau một vụ bê bối lớn liên quan đến quỹ lương hưu của Nhật. Tuy vậy, ông vẫn là Chánh văn phòng nội các có thời gian phục vụ lâu nhất trong lịch sử nước Nhật với 3 năm rưỡi (1.289 ngày) làm việc cho các thủ tướng Yoshiro Mori và Junichiro Koizumi.

Năm 2006, ông Fukuda cũng được coi là ứng vử viên cho chức vụ lãnh đạo đảng LDP để kế nhiệm ông Koizumi, song ông đã quyết định không ra tranh cử vì lý do tuổi tác. Năm đó, ông Shinzo Abe đã trúng cử và trở thành Thủ tướng Nhật.

Nhưng sau một năm đầy sóng gió của vị Thủ tướng trẻ tuổi, đảng LDP lại một lần nữa phải tìm lãnh đạo mới. Lần này, ông Fukuda đắc cử và trở thành Thủ tướng thứ 91 của Nhật Bản. Nhiệm kỳ của ông bắt đầu hôm nay, ngày 25/9.

Ôn hoà và ổn định

Những rắc rối trong một năm cầm quyền của ông Shinzo Abe:

* Bộ trưởng Nông nghiệp Nhật Bản tự sát

* Bộ trưởng Quốc phòng Nhật lại mua dây buộc mình

* Nhật Bản: Tân Bộ trưởng Nông nghiệp gặp rắc rối

* Nhật: Bộ trưởng Nông nghiệp xin lỗi vì nhận tiền bất hợp pháp

* Thủ tướng Nhật lao đao vì bê bối của cấp dưới

* Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp Nhật Bản từ chức

Một năm tại vị của ông Shinzo Abe được đánh dấu bằng những phát ngôn ngớ ngẩn và những sai lầm tai hại của các thành viên nội các. Trong nhiều nguyên nhân dẫn đến thất bại này, sự thiếu kinh nghiệm trong điều hành của bản thân ông Abe, mới 53 tuổi, được nhận định là một nguyên nhân quan trọng.

Có lẽ chính vì thế đảng cầm quyền LDP muốn tìm kiếm một ứng cử viên ổn định, đáng tin cậy và có nhiều kinh nghiệm hơn để thay thế. Ông Fukuda là một người như vậy.

Sự ổn định thể hiện ở chỗ ông chỉ giữ duy nhất một chức vụ trong nội các trong một thời gian rất dài. Chính trị gia 71 tuổi này là Chánh văn phòng nội các có thời gian phục vụ lâu nhất từ sau Thế chiến thứ II, là một trong những nhân vật lão làng của đảng LDP và có mối quan hệ gần gũi với cựu Thủ tướng nổi tiếng Junichiro Koizumi.

Nhưng chức vụ này trên thực tế không có tính cọ xát và nhiều áp lực như chức bộ trưởng tài chính hay ngoại giao, chính vì thế, có nhiều chuyên gia băn khoăn ông “nhiều tuổi song không hẳn là nhiều kinh nghiệm”.

Tuy vậy, ông Fukuda vẫn được nhiều nghị sĩ nhận định là một lãnh đạo đáng tin cậy, là người có thể bình ổn những sóng gió chính trị nổi lên sau sự ra đi của ông Shinzo Abe. Ông là một người cẩn trọng và ôn hoà, nổi tiếng với khả năng tạo ra sự đồng thuận trong hậu trường.

Chính tính cách ôn hoà lại khiến các nhà phân tích lo ngại liệu ông có thể lãnh đạo đảng mình và nội các, hay sẽ bị những thế lực ngầm trong đảng chi phối. Đây là tình trạng phổ biến trong Chính phủ Nhật Bản nhiều năm trước đây. Những nhân vật có thế lực trong đảng sẽ chi phối các chính sách từ trong bóng tối với những thoả thuận ngầm với nhau.

Một trong những người tiền nhiệm của ông Fukuda, cựu Thủ tướng Junichiro Koizumi, đã cố gắng loại bỏ kiểu làm việc này và đặt dấu ấn riêng lên nội các. Ông Abe cũng đã rất cố gắng tiếp tục nỗ lực này. Liệu ông Fukuda có làm được, khi mà ông không cứng rắn như ông Abe và không có sức hấp dẫn như ông Koizumi?

Ông Koizumi đã có 3 nhiệm kỳ thành công liên tiếp nhờ sức thu hút và danh tiếng cá nhân, điều có thể giúp ông thực hiện mọi chính sách bất chấp sự phản đối trong nội bộ đảng. Ông Fukuda lại không phải là người có những phát ngôn gây ấn tượng, bị coi là quá nghiêm khắc và chính ông cũng đã thừa nhận “Tôi không nghĩ là tôi có thể đem lại phong cách lãnh đạo giống như ông Koizumi”.

Thay vào đó, ông cho biết sẽ điều hành bằng cách tìm kiếm sự hiểu biết giữa mọi người. Ông tin rằng “qua đó mọi người sẽ thấy được cách lãnh đạo của tôi”.

Ông Fukuda cảm ơn các thành viên đảng LDP sau khi được bầu làm Chủ tịch đảng hôm 23/9. Ảnh: AP

Những khó khăn chờ đợi trước mắt

Nhiệm vụ cấp bách nhất mà ông Fukuda xác định là khôi phục uy tín của đảng LDP cầm quyền, vốn đã bị sứt mẻ ít nhiều sau một năm qua. Ông khẳng định: “LDP đang phải đối mặt với tình trạng khẩn cấp – hay tệ hơn, một cuộc khủng hoảng. Tôi sẽ làm hết sức mình để lấy lại niềm tin của công chúng”.

Trong hoàn cảnh phe đối lập đang ngày một mạnh lên và lôi kéo được nhiều người vốn ủng hộ LDP, đặc biệt là ở khu vực nông thôn, ông Fukuda sẽ phải tìm cách thu phục lại những người ủng hộ truyền thống này. Người dân nông thôn vốn than phiền rằng họ phải chịu hậu quả từ những cải cách kinh tế của chính phủ, đã tỏ thái độ không hài lòng với đảng cầm quyền trong cuộc bầu cử Thượng viện tháng 7 vừa rồi.

Trước áp lực đòi bầu cử sớm của phe đối lập, ông Fukuda và nội các của ông không còn cách nào khác ngoài việc tìm lại sự ủng hộ của công chúng đối với các chính sách của mình càng sớm càng tốt. Và ông sẽ thực hiện điều đó bằng cách “Các chính sách sau này đều phải cho thấy chúng ta muốn sửa lỗi”.

Về đối ngoại, ông Fukuda là một chính trị gia “bồ câu”, chuộng hòa bình và bớt cứng rắn hơn so với ông Abe, vì thế ông có thể có nhiều ưu thế trong các quan hệ quốc tế.

Ông Fukuda chủ trương cải thiện quan hệ với hai láng giềng quan trọng là Trung Quốc và Hàn Quốc. Trước hết ông sẽ chấm dứt hoàn toàn các chuyến viếng thăm cấp thủ tướng đến ngôi đền chiến tranh Yasukuni, nguyên nhân chính gây mâu thuẫn giữa Nhật Bản và hai nước trên.

Ông cũng thể hiện một lập trường khá linh hoạt với CHDCND Triều Tiên nhằm giải quyết các tranh cãi xung quanh việc công dân Nhật Bản bị bắt cóc ở Bình Nhưỡng cuối thập niên 1970, đầu thập niên 1980.

Một chính sách mà ông chia sẻ với người tiền nhiệm Abe chính là củng cố mối quan hệ với Mỹ. Ông ủng hộ việc Nhật Bản mở rộng lực lượng hải quân tại Ấn Độ Dương với nhiệm vụ đảm bảo cung cấp nhiên liệu cho các tàu chiến của liên quân tại Afghanistan.

Chính sách này của ông sẽ gặp nhiều khó khăn do phe đối lập đang lên trong Thượng viện cam kết ngăn cản việc thông qua luật về vấn đề này. Nhưng ông khẳng định: “Mối quan hệ với Mỹ là hòn đá tảng trong chính sách đối ngoại của Nhật Bản. Và chúng ta phải giải thích một cách tường tận cho công chúng về tầm quan trọng của nhiệm vụ quốc tế này”.

Tuy phải đối mặt với nhiều thách thức nhưng ông Fukuda có một lợi thế quan trọng, đó là sự ủng hộ lớn của các chính trị gia cùng đảng, thể hiện qua 330/527 phiếu thuận dành cho ông trong cuộc bầu cử Chủ tịch đảng LDP cầm quyền. Đây sẽ là nền tảng để ông từng bước thực hiện những dự định của mình trên cương vị Thủ tướng Nhật Bản.

Thuỷ Chung
tổng hợp

Viktor Zubkov – từ thủ trưởng nông trường đến Thủ tướng Nga

Viktor Zubkov – từ thủ trưởng nông trường đến Thủ tướng Nga
 

(Lanhdao.net) – Tổng thống Putin đã có một sự lựa chọn bất ngờ khi đề cử một ứng viên xa lạ vào chiếc ghế thủ tướng với lý do nhường chỗ cho những sự kiện chính trị lớn sắp xảy ra. Điểm nổi bật nhất của ông Viktor Zubkov chính là thời gian làm việc lâu năm bên cạnh ông Putin thời còn ở chính quyền thành phố St Petersburg. Chính giới Nga xôn xao gọi ông là “chú ngựa ô”, người rất có thể sẽ là ứng cử viên sáng giả bởi được hậu thuẫn bởi Người đàn ông quyền lực – Putin.

Tân Thủ tướng Nga Viktor Zubkov.

Sự nghiệp chính trị êm đềm

Trước khi được đề cử, cái tên Viktor Zubkov hầu như chẳng liên quan gì đến các cơ quan tình báo và tham mưu của Nga, nơi luôn là cái lò đào tạo nguyên thủ. Tuy nhiên mối quan hệ giữa ông và Tổng thống Putin thì không hề xa lạ chút nào. Nhiều năm chung sức tại St Petersburg đã đủ hình thành một tình bạn không khoa trương, màu mè nhưng đầy thấu hiểu.

Năm nay ông Zubkov 66 tuổi, có bằng phó giáo sư kinh tế học tại học viện Leningrad, là viện sỹ Viện Hàn lâm Nga.

Sau khi tốt nghiệp Đại học, ông có hai năm phục vụ trong quân ngũ. Năm 1967 ông phục viên tham gia xây dựng kinh tế xã hội chủ nghĩa. Ông đã từng công tác nhiều năm ở các nông trường quốc doanh, làm lãnh đạo đoàn thể tại địa phương khi Liên Xô chưa giải thể.

Tại thành phố Leningrad xưa mà nay là St Petersburg, người ta hẳn còn nhớ hình ảnh người cán bộ nông trường tận tụy, chu đáo. Một trong những thành tích nổi bật nhất của vị trưởng nông trại này là đã đưa sản lượng sữa bò ở nông trường mình vượt mức cả những nước có truyền thống và chăn nuôi gia súc lấy sữa cũng như hàng đầu về sản lượng như Phần Lan, một kỳ tích mà trước đó tại Liên Xô cũng như nước Nga sa hoàng chưa ai làm được.

Vì thế sau này chính phủ đã sáp nhập 5 nông trường quốc doanh nơi đây thành một nông trường lớn mang tên 1-5, giao cho Viktor Zubkov quản lý. Đó là lần đầu tiên tên ông được mọi người biết đến rộng rãi như một điển hình của lao động tiên tiến.

Không lâu sau đó, Viktor Zubkov dần dần đảm nhận những chức vụ quan trọng hơn; bí thư Đảng cộng sản khu vực, chủ nhiệm ủy ban nông nghiệp, tỉnh trưởng thứ nhất. Khi Liên Xô tan rã vào đầu thập niên 90, Viktor Zubkov vẫn mong muốn có một công việc xứng tầm tại St Petersburg và người đón nhận ông để tiếp tục xây dựng thành phố này chính là Putin. Đó là cơ duyên đưa họ đến với nhau. Zubkov được giữ lại đảm nhiệm chức phó chủ tịch ủy ban ngoại vụ St Petersburg, chính là trợ thủ đắc lực của Putin trong thời gian này.

Năm 1993, Viktor Zubkov đã nhận lấy một nhiệm vụ mới, đầy thách thức – Cục trưởng Cục giám sát thuế vụ St Petersburg. Nhưng rất nhanh, ông đã bắt kịp được nhịp công việc, áp dụng chính sách cẩn thận, quyết liệt, không bỏ sót, đã thu vượt mức mức thuế dự báo, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đầu tiên.

Nhưng giới doanh nhân lúc đó không hề ưa nhân vật này (ngay cả hiện nay thì tình hình cũng không mấy khả quan), đã có nhiều tác động tiêu cực và thậm chí có cả những phản ứng ra mặt. Vượt qua mọi búa rìu dư luận, sự nghiệp quản lý thuế vụ của ông ngày càng nở rộ, sau này ông tiếp tục được giữ chức phó cục trưởng cục thuế liên bang, quyền lực còn cao hơn trước.

Đường quan lộ những ngày tháng tiếp theo của Viktor Zubkov thật thuận lợi và cũng không hề ầm ĩ. Năm 2001, Putin bổ nhiệm “vị tướng trầm lặng ”này làm Giám đốc Cơ quan Giám sát Tài chính Liên bang, Thứ trưởng thứ nhất Bộ Tài chính. Đến năm 2004 đảm nhận chức vụ Cục trưởng Cục giám sát tiền tệ liên bang.

Ông Viktor Zubkov sinh năm 1941 tại vùng Sverdlovsk, từng làm việc với ông Vladimir Putin trong chính quyền thành phố St Petersburg vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990.

Từ năm 1993 đến năm 2000, ông làm việc tại cơ quan thuế liên bang và Bộ Thuế vụ. Từ năm 2001, ông làm Giám đốc Cơ quan Giám sát Tài chính Liên bang.

Tổng thống tương lai?

Chưa có lần nào Viktor Zubkov làm Putin thất vọng. Luôn là một quan chức tài chính cẩn thận, chỉn chu, chặt chẽ và thiết lập kỷ luật chắc chắn, tên ông đã nằm trong “danh sách đen” cần trừ khử của các tổ chức rửa tiền phạm tội thế giới.

Câu nói nổi tiếng của ông là: “Chúng ta phải giám sát hướng chuyển động của từng đồng tiền, với mỗi dòng chuyển tiền tệ gợi lên chỉ một chút nghi ngờ cũng cần điều tra kỹ càng. Nếu có người muốn lợi dụng một vài công ty Nga làm nơi rửa sạch những đồng tiền rồi chuyển về nước, tôi sẽ không để họ mơ tưởng nữa!”

Tuy nhiên dù thành tích trong lĩnh vực tài chính của ông có nổi trội đến đâu sự kiện đương kim Tổng thống đề cử ông vào chức vụ thủ tướng vẫn là sự kiện khiến nhiều người không thể tin nổi. Ông Zubkov trầm tính và chưa hề có kinh nghiệm chính trị. Ở lứa tuổi của mình, ông đã quá già so với nhiều nhà lãnh đạo khác.

Tuy nhiên đến lúc này, hầu hết mọi người đều cho rằng, ứng cử viên cho chức tổng thống Nga nhiệm kì tới cũng đã ra mắt và tương lai trở thành tổng thống của một ứng viên được Putin hậu thuẫn là rất sáng sủa. Điều có thể nhận thấy là sự xuất hiện đột ngột của Zubkov hiện nay giống như sự kiện Putin được cố tổng thống Boris Yeltsin đề cử vào cương vị phó thủ tướng, quyền thủ tướng và thủ tướng, những bước đệm quan trọng đưa ông trở thành người có quyến lực cao nhất.

Tham vọng của Putin liệu có phải là đưa lên một ứng cử viên tổng thống với những bước đi bài bản, chậm rãi mà chắc chắn. Nhưng còn tính xa hơn nữa, đó rất có thể còn là bược chuẩn bị cho việc “tái xuất giang hồ” của Putin khi nhiệm kì tổng thống tiếp theo kết thúc vào năm 2012.

Viktor Zubkov đến giờ vẫn còn là một ẩn số, dù đã có những tin tức nóng hổi hay những bài bình luận vẫn liên tiếp xuất hiện nhưng cá tính của nhân vật này vẫn vô cùng mờ nhạt. Ngay sau quyết định đề cử được công bố vào 12/9 vừa qua, các thành viên thuộc Đảng nước Nga đã ca ngợi ông: “Ông Zubkov, một thành viên trong nhóm thân cận của ông Putin, trong sáu năm qua đã giám sát các cuộc điều tra tội phạm tài chính, đứng đầu cơ quan chống rửa tiền”.

Tính cách cẩn thận, làm việc nhiệt tình cũng được nhắc đến nhưng chừng đó chưa đủ để tạo nên một ảnh hưởng hay ấn tượng mang tầm nguyên thủ. Tuy vậy, ông vẫn đang là một kì vọng, sẽ thành công theo kiểu chậm chắc như khi còn là chủ nhiệm nông trường xã hội chủ nghĩa.

Mỹ Trang
tổng hợp

Cristina Fernandez – Chính trị gia quyến rũ của Mỹ Latinh

Cristina Fernandez – Chính trị gia quyến rũ của Mỹ Latinh
 

(Lanhdao.net) – Chưa một đệ nhất phu nhân nào từng tạo ra ảnh hưởng đáng kể như “nữ thánh” Evita Peron – vợ của cố Tổng thống Argentina Peron. Tuy nhiên, Cristina Fernandez de Kirchner – đương kim đệ nhất phu nhân của Tổng thống Kirchner – lại là một ngoại lệ. Người phụ nữ có đầy quyền lực trên cả chính trường và sắc đẹp rất tự tin trong việc tạo dựng hình ảnh một nữ lãnh đạo hiện đại.  Và nếu có điểm gì giống với huyền thoại Evita thì Cristina muốn trở thành một “Evita với nắm đấm”.

Đệ nhất phu nhân của Argentina: Cristina Fernandez de Kirchner. Ảnh: Corbis

Nữ hoàng Cristina

Cristina là cái tên thân mật mà người Argentina gọi Cristina Fernandez de Kirchner. Cristina trước tiên gây ấn tượng bởi hình ảnh của một chính trị gia với bản thành tích “bề dày” – một thành tích mà nhờ đó, việc thăng tiến trên chính trường của chồng bà – Tổng thống Argentina Nestor Kirchner – trở nên thuận lợi hơn.

Cũng giống như các đệ nhất phu nhân của Mỹ Latinh khác, Cristina bắt đầu các hoạt động chính trị bằng cách tham gia từ thiện và đứng bên cạnh đức phu quân của mình. Trong con mắt của Cristina, Eva Peron là “người phụ nữ tiên phong trên mặt trận phát thanh”. Còn trong cái nhìn của người dân Argentina dành cho nữ hoàng Cristina, người ta luôn tìm thấy hình ảnh của một “nữ thánh” Evita. Họ hy vọng rằng Cristina sẽ là người viết tiếp “huyền thoại về Evita của Argentina”.

Tuy nhiên, Cristina Fernandez de Kirchner lại không thích việc bị so sánh với Evita – “thiên thần của người nghèo”. Người phụ nữ có đầy quyền lực trên cả chính trường và sắc đẹp tự tin trong việc tạo dựng hình ảnh một nữ lãnh đạo hiện đại. Và nếu có điểm gì giống với huyền thoại Evita thì Cristina muốn trở thành một “Evita với nắm đấm”.

Nhưng, những đặc điểm khác biệt khi hoạt động trên chính trường khiến Cristina được liên tưởng nhiều Thượng nghị sĩ Mỹ Hillary Rodham Clinton hơn là với Evita.

“Tôi không tham dự vào chính trị vì tôi là phu nhân của Tổng thống” – Thượng nghị sĩ Cristina Fernandez de Kirchner đã từng nói với tờ nhật báo El Pais của Tây Ban Nha như vậy. Nhưng rồi, Cristina đã thay đổi ý định. Bà muốn trở thành Tổng thống.

Chính phủ nhìn nhận Cristina Fernandez như là một “chìa khóa” để tiếp tục các dự án mà chồng bà khởi xướng. (Tổng thống Kirchner luôn giữ được tỉ lệ ủng hộ trên 50% trong suốt 4 năm liền, tăng trưởng kinh tế là 8% và giảm số lượng người thất nghiệp, tình trạng nghèo đói).

Các nhà phân tích cho rằng có thể điểm yếu của bà chính là sự thiếu kinh nghiệm. Nhưng có một điều chắc chắn là: nếu như bà chiến thắng trong kỳ bầu cử vào tháng 11 này, bà sẽ trở thành nữ tổng thống đầu tiên được bầu nên từ lá phiếu của nhân dân Argentina và là người thứ hai tại Nam Mỹ, tiếp sau Tổng thống Chile Michelle Bachelet.

Không phải là Hillary Clinton

Giữa gia đình Kirchner và gia đình Clinton có nhiều điểm tương đồng đặc biệt ngạc nhiên. Cũng giống như Hillary Clinton, Cristina Fernandez cũng là Thượng nghị sĩ. Cristina và Hillary đầy tham vọng đều học ngành luật, đều gặp gỡ người chồng trong tương lai của mình trong khi cả hai đều là sinh viên.

Cũng giống như nhà Clinton, nhà Kirchner ban đầu thiết lập cơ sở quyền lực tại quê hương của người chồng (là Santa Cruz – nơi mà Kirchner làm Thống đốc). Hai bà đều là đệ nhất phu nhân và cùng có tham vọng tranh cử tổng thống. Và tất nhiên, điểm trùng hợp nữa là, các đấng phu quân của hai bà đều rất ủng hộ cho tham vọng đó.

Trong khi báo giới cố gán cho Cristina biệt hiệu “Hillary Clinton của Argentina”, thì bản thân bà lại phủ định sự áp đặt này. Và, khi xét về vẻ quyến rũ, thì sự phủ nhận này của Cristina là hoàn toàn có lý.

Vợ chồng Tổng thống Argentina Kirchner. Ảnh: Corbis

Khi giải thích về tình trạng bùng nổ cơn sốt phẫu thuật thẩm mỹ nói riêng và làm đẹp nói chung tại Argentina,  Juri – chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ hàng đầu
Argentina chỉ ra 5 nguyên nhân chính: 1) Phụ nữ Argentina tham gia nhiều hoạt động xã hội; 2) Bueros Aires không được xem là địa điểm của người Mỹ Latin mà của châu Âu, do vậy ngoại hình sáng sủa luôn được đề cao; 3) Thích điệu là truyền thống và được giáo dục cho các em gái từ nhỏ; 4) Yếu tố thích cạnh tranh trong tinh thần người
Argentina ; 5) Ngoại hình tinh tươm là cánh cửa dẫn đến tình yêu và tiền tài.

Và, chuyên gia tâm lý xã hội học Sonia Abadi chỉ ra rằng: hình mẫu được ưa thích nhất trong cơn sốt đó là đệ nhất phu nhân Cristina Fernandez!

Khả năng biến hóa của bà để nhập vai một nữ tổng thống đã tập trung sự chú ý của dư luận vào “ngoại hình của Cristina”. Những tin đồn về Botox và các trị liệu khác được đưa ra, cùng với lời nghi hoặc khi xem những tấm hình trước và sau khi xử lý. Các chuyên gia quay sang phân tích kho quần áo của bà, mỹ phẩm, màu tóc, độ ngắn dài của váy áo, các đôi guốc cao gót và các chi tiết khác nữa…

Người ta cho rằng bà bị ám ảnh bởi dáng vẻ vừa vặn và sức khỏe, cũng như những hình ảnh của bà trước công chúng. Bà uống nước khoáng từ chỉ một nguồn và thường xuyên mặc đồ của các nhà thiết kế danh tiếng. 

Lấn át cả chồng!

Trong vai trò một đệ nhất phu nhân, Fernandez là một đại sứ có sức quyến rũ đặt biệt. Bà dẫn đầu các đoàn đại biểu tới gặp các lãnh đạo trên thế giới, từ Geneva cho tới Paris, Mexico và Madrid… Thậm chí có người còn không hài lòng vì phong cách diễn thuyết đầy ngẫu hứng của bà, điều đó hơi lấn át dáng vẻ có phần “cứng đơ” của đức ông chồng.

Trong một chuyến công du chớp nhoáng tới Rio de la Plata, Tổng thống Venezuela Hugo Chavez đã ca ngợi vẻ đẹp tráng lệ của Buenos Aires, không ngừng ngợi ca về “Argentina, đất mẹ vĩ đại” và tán tụng “người bạn kiêm chính khách Nestor Kirchner”. Phần lớn những lời khen tặng của ông là dành cho đệ nhất phu nhân Cristina Fernandez de Kirchner. Tổng thống Chavez đã nói rằng: “Cristina sẽ trở thành tổng thống tiếp theo”.

Trong buổi lễ hôm đó, Cristina diện chiếc áo vét màu đỏ tươi, ôm sát người tại buổi lễ đón tiếp ở dinh tổng thống. Đệ nhất phu nhân Argentina tỏ ra rạng rỡ khi đáp lại những lời tán dương của ông Chavez. Buổi sáng tiếp theo, tại buổi dạ tiệc ở dinh tổng thống, bà Fernandez “đã nói nhiều hơn cả chồng”. Tổng thống Venezuela nhận xét: “Tôi nghĩ điều đó luôn luôn xảy ra”.

Để chuẩn bị cho một hội nghị của các doanh nhân, quan chức kinh tế hàng đầu từ Mỹ và các nước Mỹ Latinh, Cristina đã đưa ra một thông điệp đặc biệt để hấp dẫn giới đầu tư: “Các bạn có thể kiếm được rất nhiều tiền ở Argentina” – bà phát biểu trước các nhà đầu tư tiềm năng.

Một ưu tiên tiếp theo trong chương trình nghị sự của Cristina là giành được sự ủng hộ của châu Âu. Đệ nhất phu nhân sẽ có chuyến công du mở màn tới Berlin trong tháng 9 cũng như xuất hiện trước Câu lạc bộ Paris – nhóm các quốc gia cho vay nợ hàng đầu thế giới. Cristina Fernandez tin rằng đây là thời điểm để Argentina mở cửa cho cộng đồng quốc tế một lần nữa. Để đạt được mục tiêu này, bà đã lên kế hoạch học theo cách của hai phụ nữ quyền lực khác trên thế giới: Hillary Clinton và Angela Merkel.

Sinh ra để làm Tổng thống?

Khi ông Kirchner lên nắm quyền cách đây 4 năm, các cư dân Buenos Aires đánh cá rằng ông sẽ chẳng trụ lại được tới 2 năm. Vào thời điểm đó, đất nước đang trong tình trạng hỗn loạn. Nền kinh tế suy sụp, hệ thống tài chính phá sản. Cả 5 vị tổng thống thay nhau đến và đi trong vòng 2 tuần.

Tuy nhiên, họ đã không thể đánh giá thấp người đàn ông đến từ Patagonia. “Chim cánh cụt” – biệt danh mà ông Kirchner thường tự gọi mình – đã bình tĩnh đưa Argentina thoát khỏi tình trạng khủng hoảng trầm trọng. Trước sự thất vọng của những chủ nợ khắp thế giới, ông đã ra lệnh ngưng các dịch vụ thanh toán nợ. Ông cũng tìm được cách ổn định tỉ giá hối đoái và phát triển ngành công nghiệp trong nước. Ông “qua mặt” và để cho những địch thủ trong đảng Peronist “ra rìa”.

Nền kinh tế đang hồi phục trong 4 năm qua, Buenos Aires gần như đang quay trở lại lộ trình phát triển như trước kia. Chính những cơ sở chính trị của người chồng khi còn làm thống đốc đã giúp cho Fernandez có được sự hỗ trợ quyết định ngay từ ban đầu. Vai trò tổng thống của người chồng là con đường để cho bà kế nghiệp. Berenzstein – một nhà phân tích chính trị nhận định: “Nếu không có sự hậu thuẫn của chồng thì Cristina sẽ không bao giờ thăng tiến được như vậy”.

Đệ nhất phu nhân Cristina luôn biết cách trở nên nổi bật. Ảnh: Corbis

Nhưng mọi người cũng phải thừa nhận rằng: là một nhà lập pháp, Cristina Fernandez có trí tuệ thông thái. Chiến dịch của bà được xác định rõ ràng trong các lĩnh vực về nhân quyền và phụ nữ. Giành được 46% phiếu bầu, bà đã thắng cử tại Buenos Aires trong một cuộc tranh luận có tên gọi “cuộc đọ súng tay đôi của các bà vợ”, với đối thủ chính là Hilda Gonzalez – phu nhân của cựu Tổng thống Eduardo Duhalde (2002/2003).

Cristina cảm thấy thoải mái nhất trong các cuộc tranh luận chính trị, gặp gỡ và hội họp. Bà có tiếng là một diễn giả gây kinh ngạc tại quốc hội nhưng đồng thời cũng bị xem là hiếu chiến và thất thường, đôi khi là cả kiêu ngạo. Những người chỉ trích thường “soi vào” sở thích đeo đồ nữ trang lấp lánh và mặc quần bó sát cũng như các cuộc phẫu thuật thẩm mỹ, đôi môi đầy đặn một cách lạ thường và việc trang điểm quá đậm của đệ nhất phu nhân. 

Dẫu vậy, Cristina đã chứng minh bản thân là một chính khách có thực tài. Ví dụ như trong chuyến thăm của Tổng thống Venezuela, bà đã chứng tỏ mình có kiểm soát được việc làm cân bằng giữa Caracas và Washington – một thách thức cam go nhất đối với mọi chính khách Mỹ Latinh ngày nay.

Một mặt, Cristina khẳng định: “Nói về việc cung cấp năng lượng, Venezuela giữ vai trò quan trọng đối với Mỹ Latinh giống như Nga đối với châu Âu”. Mặt khác, bà quan tâm tới công việc đối ngoại và đã bày tỏ một số hy vọng về việc làm tan băng trong mối quan hệ giữa Mỹ và Argentina. Trong khi đức phu quân của bà không “khoái” lắm quan hệ với Washington thì chính bà đã khiến cho Michael Shifter – một chuyên gia của Washington về Đối thoại Bắc – Nam Mỹ phải thốt lên rằng: “Có cảm giác rằng Mỹ có thể có mối quan hệ phần nào mang tính xây dựng với Cristina hơn là với chồng của bà ấy”.

Đệ nhất phu nhân Cristina Fernandez de Kirchner sinh ngày 19/2 năm 1953, tại La Plata, thành phố của tỉnh Buenos Aires.

Bà đã kết hôn với ông Kirchner – người đàn ông mà bà đã gặp tại trường đại học năm 1975; một năm sau đó, cặp đôi chuyển về sống tại quê hương của ông Kirchner – một tỉnh miền nam Santa Cruz.

Vào cuối thập kỷ 80, Cristina Elizabeth Fernandez bắt đầu sự nghiệp chính trị, trước tiên là ở cấp tỉnh sau đó là cấp quốc gia.

Năm 1991, ông Kirchner đã được bầu làm thống đốc của Santa Cruz, một vị trí mà ông hai lần trúng cử, trong khi Cristina đã hỗ trợ cho ông trong vai trò là cấp phó.

Khi ông Kirchner nhậm chức Tổng thống vào năm 2003 – giữa lúc một trong những cuộc khủng hoảng kinh tế và xã hội tồi tệ nhất xảy ra.

Lúc đó, Cristina Fernandez cũng là thống đốc. Bà đã tạo ra sức ảnh hưởng về mặt chính trị tại Quốc hội – nơi mà bà tích cực ủng hộ các chính sách của chồng mình.

Tùng Anh
tổng hợp

  • “Tôi không lo lắng về những gì các đối thủ cạnh tranh đang làm; Tôi chỉ lo lắng về những gì chúng tôi đang làm”

  • Lịch

    Tháng Mười Một 2007
    H B T N S B C
    « Th8    
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    2627282930  
  • Hình ảnh

  • Danh mục bài viết